DJ Sài Gòn lần đầu gặp người cứu mình khỏi hoả hoạn ITC

Mỗi lần nhắc về vụ cháy ITC, đại tá Nguyễn Tấn Bửu – Giám đốc Cảnh sát PCCC TP HCM lại trầm giọng. Ký ức của người chỉ huy chữa cháy lại ùa về nỗi ám ảnh.

“Cả cuộc đời này tôi chẳng thể quên được”, ông Bửu trầm ngâm. Thời điểm đó, ông là Phó trưởng Phòng Cảnh sát PCCC (Công an TP HCM). Khi nhận được tin, từ trụ sở cơ quan nhìn ra, ông giật mình vì cột khói đã quá cao, đám cháy đã quá lớn.

“Tòa nhà cũ được xây trước giải phóng với nhiều lớp cửa, bên trên không có đường thoát, lửa vây kín như một cái chảo đỏ rực”, ông Bửu nói về thời điểm cùng đồng đội đến hiện trường.

Nhiều người theo các máng nước, nhảy vào các cành cây, lao xuống đường từ tầng ba. Hình ảnh những nạn nhân gào thét trong vô vọng, gục chết… khiến ông Bửu và các chiến sĩ bủn rủn, bất lực. Ông hò hét anh em, chia nhiều mũi phun nước, phá tường để làm sao cứu được những gì còn lại. Mọi nguồn nước từ Dinh Thồng Nhất, Sông Sài Gòn… được huy động.

Nhưng bấy nhiêu là chưa đủ, với những con người, phương tiện lúc bấy giờ, đại tá Bửu cho rằng lực lượng “đã làm hết sức”.

“Lửa cháy quá nhanh, gần như không thể cản nổi. Lực lượng đã cố cứu được rất nhiều người, nhưng số người chết và bị thương quá lớn. Những gì chúng tôi làm được, không thể bù đắp…”.

Hiện trường đổ nát sau hoả hoạn ngổn ngang thi thể không còn vẹn nguyên, hoặc co rút, ghì chặt nhau…

“Những tiếng gào khóc chúng tôi nghe được trước đấy, là của họ. Chúng tôi bất lực, không thể làm gì hơn”.

“Hàng chục năm chiến đấu với giặc lửa, tham gia hàng trăm vụ nhưng chưa bao giờ tôi cảm nhận được nỗi đau như lúc ấy, nỗi ám ảnh còn kéo dài đến hiện tại. Tôi ước chúng tôi được báo tin vụ cháy sớm hơn, ước chúng tôi làm được nhiều hơn…”, ông Bửu nghẹn giọng.

Thiếu tá Huỳnh Văn Tuấn ngày đó là chiến sĩ trẻ tại đội PCCC Trung tâm. Trưa hôm ấy, chuẩn bị lên xe đi tập nghiệp vụ, Tuấn nghe hồi chuông báo rất dài.

Đến nơi, cảnh tượng vô cùng hoảng loạn. Những cánh tay vẫy trên ban công, cửa sổ, tiếng kêu cứu xen lẫn tiếng kính nổ. Lửa cuồn cuộn ở tầng hai, ba nuốt trọn tòa nhà. Những cuộn khói đen khổng lố hình nấm chụp úp, đè ngạt tất cả cảnh sát khi có gió thổi qua.

Phương tiện chữa cháy thô sơ, lực lượng mỏng, Tuấn nhận được lệnh từ chỉ huy: “Hơn 200 người có thể còn kẹt lại trong đám cháy, chúng ta phải hướng dẫn, giải cứu họ”.

Tuấn cùng đồng đội xịt vòi rồng để tìm đường vào trong. Mỗi đường nước dội vào, bắn ngược trở lại nóng như nước sôi.

Đeo bình dưỡng khí, Tuấn cùng đồng đội theo lối thang bộ hướng lên tầng trên. Không khí hừng hực nóng, tối tăm, xung quanh vang vọng còi xe chữa cháy, tiếng la hét hoảng loạn…

Hướng về những tiếng kêu cứu, ánh đèn của lính cứu hoả hướng dẫn dòng người chạy ra ngoài theo cửa thoát hiểm. Tuấn tiếp tục theo xe thang lên tầng năm – nơi có thể còn nhiều người mắc kẹt.

Anh lính trẻ mò mẫm trong bóng tối hướng vào trong. “Lần đầu trong đời, tôi mới biết lửa có thể cháy lan nhanh như vậy. Bức tường bên hông khi tôi lên vẫn bình thường, nhưng chỉ trong chớp mắt nó bất ngờ đổi màu, ám khói và bùng cháy”, người lính PCCC nhớ lại.

Dò dẫm tìm kiếm người sống sót nhưng không thấy, anh Tuấn và đồng đội đối mặt với ngọn lửa đang lan đến. Xe thang lúc đó đã chuyển xuống tầng dưới để cứu người, buộc những cảnh sát nghĩ đến phương án cuối là tháo bớt trang bị để bám tường trở xuống. May mắn, trước khi lửa nuốt trọn hành lang, xe thang đã được đưa tới.

Thoát chết trong giây phút ấy không phải là nỗi ám ảnh nhiều năm qua của anh Tuấn và các đồng đội. Cảnh tượng khiến họ đau đớn nhất là thấy những nạn nhân trước mắt mình từ từ chết, mà không làm được gì.

“Nhiều cánh tay vẫy ở ban công, cửa sổ, la hét. Nhưng chỉ một cơn gió thổi qua, đám khói ụp xuống, là mọi âm thanh im bặt. Khi khói tan, hàng loạt thi thể nằm vắt trên bờ tường”, anh Tuấn kể.